Nhọc nhằn "gieo chữ" trên đỉnh Piêng Coọc

Thứ Hai, 13/11/2017, 15:38 [GMT+7]
.

Vượt qua nhiều khó khăn về điều kiện kinh tế khó khăn, thiếu thốn ở vùng núi và nỗi nhớ người thân nơi quê nhà, các thầy giáo cô giáo vùng cao bản Piêng Coọc, xã biên giới Mai Sơn, huyện Tương Dương vẫn cần mẫn từng ngày để dạy con chữ cho những trẻ em nơi miền biên viễn xa xôi.

Tốt nghiệp trường Cao đẳng sư phạm Huế, năm 2010, cô giáo trẻ Lương Thị Kim Oanh, lập gia đình rồi lên công tác tại trường Tiểu học Mai Sơn. Được phân công cắm bản điểm lẻ Piêng Coọc đã 7 năm nay, không có khó khăn vất vả nào mà chị chưa trải qua. Dù con còn nhỏ, nhưng vì nhà quá xa, cách trường tới 160km, nên chị đành phải gửi con lại cho ông bà, có khi tới 2 tuần mới được về thăm chồng con. 

Điểm bản lẻ Piêng Coọc, cách điểm trường chính hai đồng hồ đi bộ mỗi khi trời mưa
Điểm bản lẻ Piêng Coọc, cách điểm trường chính hai giờ đi bộ mỗi khi trời mưa

Con đường vào bản để gieo chữ với chị cũng rất đỗi gian nan, vất vả. Đường sá ở đây đi lại cực kỳ khó khăn, nắng thì bụi mịt mù, khi trời mưa, đường trơn trợt lại dốc đứng, đi bộ cũng đã khó chứ chưa nói đến chuyện đi xe. Những lúc đó, chị và các đồng nghiệp đành phải bỏ xe tại điểm trường chính rồi đi bộ mất hơn hai tiếng đồng hồ mới vượt được dốc Piêng Coọc để vào bản. Chị tâm sự với tôi rằng, làm chồng, vợ của giáo viên vùng cao đòi hỏi sự chia sẻ, cảm thông nhiều lắm. Với đàn ông thì phải biết vừa làm chồng vừa làm vợ và ngược lại với phụ nữ lại phải đủ vững vàng để vừa làm vợ vừa thay chồng gánh vác công việc nặng nhọc hằng ngày.

Dù vất vả, khó khăn, thiếu thốn nhưng cô giáo trẻ Lương Thị Kim Oanh vẫn tận tâm với nghề
Dù vất vả, khó khăn, thiếu thốn nhưng cô giáo trẻ Lương Thị Kim Oanh vẫn tận tâm với nghề

Ở thì tạm bợ như vậy. Nói về điều kiện sinh hoạt của nữ nhà giáo vùng cao cũng không khỏi cảm thương. Thực phẩm trên này khan hiếm, nên ngày cuối tuần khi lên trường, ai cũng tranh thủ mang thêm trứng, lạc...để làm thức ăn khô cho cả tháng. May mắn, hôm nào bà con dân bản săn bắn được con dúi, con chuột.. các thầy các cô còn có cái để mua thêm cải thiện bữa ăn. Điều kiện vất vả thiếu thốn như thế nhưng vì yêu nghề, yêu trẻ nên cô Oanh cùng với 5 thầy cô khác vẫn ngày ngày miệt mài "cắm bản" gieo chữ nơi vùng đất heo hút xa xôi này.

Điều kiện sinh hoạt của nữ nhà giáo vùng cao cũng  vô cùng tạm bợ
Điều kiện sinh hoạt của nữ nhà giáo vùng cao cũng vô cùng tạm bợ

Cũng như vậy, với nhiệt huyết của tuổi trẻ và niềm đam mê nghề, suốt 23 năm nay, thầy giáo Nguyễn Duy Thắng, quê ở Diễn Châu, luôn ăn, ở, sống, làm việc và dạy chữ cho con em đồng bào. Hai mươi hai năm gắn bó với bà con dân tộc Mông ở bản Lưu Thông, xã Lưu Kiền. Và 1 năm nay, thầy Thắng luân chuyển lên điểm bản lẻ Piêng Coọc tiếp tục “gieo chữ”. Điểm lẻ Piêng Cooc hiện có 5 lớp với 66 học sinh từ lớp 1 đến lớp 5. Trong đó, lớp đông nhất là 15 học sinh và ít nhất là 7 em. Các phòng học  được xây dựng bán kiên cố theo chương trình 135, mái lợp tôn, vách gỗ, nhưng vì thời gian quá lâu nên hầu hết đã xuống cấp.

25 năm gắn bó với đồng bào, thầy giáo Nguyễn Duy Thắng vẫn miệt mài
23 năm gắn bó với đồng bào, thầy giáo Nguyễn Duy Thắng vẫn miệt mài "gieo chữ" nơi vùng cao.

Điều kiện giảng dạy và công tác khó khăn là vậy nhưng chưa thấm vào đâu với khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày. Hiện nay, thầy giáo Thắng cùng các giáo viên khác phải sống trong căn phòng lợp mái tôn tạm bợ. Chưa kể, do chưa có điện lưới, máy thủy điện nhỏ thì hoạt động phập phù, mùa mưa thì không sử dụng được, mọi sinh hoạt cá nhân đến việc soạn bài lên lớp đều gặp nhiều khó khăn do phòng ốc chật hẹp, phập phù dưới ánh đèn dầu. Piêng Coọc là bản vùng sâu vùng xa thuộc xã biên giới Mai Sơn của huyện Tương Dương, có 100% là đồng bào dân tộc Mông sinh sống, với 53 hộ, 352 khẩu, trong đó hộ nghèo chiếm tới 100%. 

Giờ ra chơi của học sinh điểm trưởng bản Piêng Coọc, Mai Sơn, Tương Dương
Tập thể dục giữa giờ của học sinh điểm trường bản Piêng Coọc, Mai Sơn, Tương Dương

Thầy giáo Thắng chia sẻ, thương nhất là nhiều học sinh, do bố mẹ đi rẫy cả ngày, bữa trưa hầu như phải nhịn đói, nên buổi chiều các em lại bỏ học ở nhà luôn. Vì thế, thầy cô lại phải vào bản tìm học trò, cho các em ăn rồi vận động các em đến lớp. 

Nhờ được thầy cô chăm sóc chu đáo, học sinh đã
Trò chơi ô ăn quan sau giờ học của trẻ em bản mông Piêng Coọc

Trao đổi với chúng tôi, thầy giáo Đào Xuân Hải, hiệu trưởng trường Tiểu học Mai Sơn cho biết, trường có  22 lớp với 4 điểm bản lẻ và 1 điểm trường chính. Cơ sở vật chất trường lớp hầu hết được xây dựng bán kiên cố, lợp tôn vách gỗ, hầu hết tại các điểm lẻ đã xuống cấp trầm trọng. Toàn trường hiện có 285 học sinh đang theo học, học sinh chủ yếu là con em của bà con dân tộc thiểu số, đời sống gia đình rất khó khăn. Địa bàn miền núi vùng cao, hiểm trở, đường sá đi lại khó khăn, do đó mọi sinh hoạt cũng như dạy học của các thầy cô ở điểm lẻ cũng cực kỳ khó khăn, thiếu thốn.

Thực phẩm khan hiếm, nên bữa ăn của các thầy cô chủ yếu là thức ăn khô mang từ nhà lên
Thực phẩm khan hiếm, nên bữa ăn của các thầy cô chủ yếu là thức ăn khô mang từ nhà lên

“Để động viên giáo viên yên tâm công tác tại những điểm khó khăn này, thì ngay từ đầu năm nhà trường cũng đã tham mưu cho từng địa phương, đến gặp ban quản lý ở từng nơi giáo viên cắm bản để có sự động viên trực tiếp đến từng giáo viên. Chúng tôi cũng đã đầu tư một phần kinh phí để xây dựng cơ sở vật chất tại các điểm bản lẻ này, chẳng hạn như bóng điện, nguồn ánh sáng, thủy điện nhỏ, một số tư trang phục vụ sinh hoạt... Hàng  tuần, hàng tháng tổ chức giao lưu tại các điểm bản lẻ để nhiều giáo viên ở điểm trường chính đến cùng tham gia động viên các thầy cô”- Thầy giáo Đào Xuân Hải, hiệu trưởng trường Tiểu học Mai Sơn cho biết thêm.

Nhiều năm gắn bó tâm huyết với mảnh đất gian khó và những lớp học thân thương, khó lòng có thể kể hết được những vất vả, nhọc nhằn mà các thầy, các cô đã phải trải qua. Nhưng với cô Oanh, thầy Thắng, cũng như nhiều cô giáo sẵn sàng ở nơi vùng cao, vùng sâu, vùng xa này, đều nỗ lực vì một mơ ước, mong sao các em học sinh đều được tới trường, được học tập, để có một tương lai sáng sủa, một cuộc sống ấm no hơn. Chỉ có lòng yêu nghề mến trẻ, sự hy sinh thầm lặng mới có thể giúp họ trụ vững và “chèo đò” miệt mài cùng năm tháng./.

Hiến Chương

 

.
Bình luận (0)
.
.