Muối rớt giá, diêm dân bỏ nại trắng đồng
Để bước vào vụ sản xuất muối mới, ngay từ đầu vụ gia đình anh Trần Ngọc Đức ở thôn 6, xã Quỳnh Thuận đã đầu tư gần 4 triệu đồng mua vật liệu để tu sửa lại 4 dát muối diện tích gần 250m2. Trung bình mỗi năm gia đình anh sản xuất được 15 – 16 tấn. Những ngày nắng hè là thời điểm sản xuất muối chính vụ. Tuy nhiên, năm nay, anh Đức cũng như nhiều hộ dân không còn mặn mà với muối. Thời điểm chính vụ nhưng giá muối bán chỉ hơn 1 ngàn đồng/kg thì “của chẳng bù công”.
Nguyên nhân giá muối xuống thấp tại địa phương thời gian qua là do sự có mặt của muối phơi công nghiệp từ phía Nam vận chuyển ra bán với giá chỉ khoảng 800 đồng/1kg, trong khi muối do diêm dân Quỳnh Lưu làm ra có giá cao hơn khoảng gần 1.800 đồng/kg. Với giá bán cạnh tranh như vậy, muối miền Nam đã trở thành sự lựa chọn cho các cơ sở chuyên thụ mua muối trước đây của địa phương, dẫn đến trình trạng muối bị tồn đọng chất đầy kho nằm chờ. Nhiều cơ sở kinh doanh thu mua muối của địa phương vì thế cũng bị ảnh hưởng, hàng trăm tấn muối không thể tiêu thụ.
![]() |
| Những cánh đồng muối thưa thớt bóng người vào thời điểm chính vụ (Ảnh: Kim Bảo) |
Ông Trần Quang Khải - Trưởng thôn Thuận Lợi, xã Quỳnh Thuận mong muốn Nhà nước có chính sách đầu tư nhiều hơn cho nghề làm muối, cụ thể như công tác thủy hoặc xây mương ba để cho người dân đỡ thêm phần đổ nước để sản xuất trong ngày nắng và đầu tư thêm giếng chạc để tăng thêm chất lượng muối để đảm bảo giá thành cao lên, nhà nước có chính sách bớt nhập khẩu muối nước ngoài làm sao tăng thu nhập cho người dân.
Với hơn 120ha chuyên sản xuất muối từ đầu năm 2015, toàn xã Quỳnh Thuận sản xuất được hơn 3.000 tấn muối. Tình trạng giá thấp muối không tiêu thụ được đã khiến cho hàng trăm hộ gia đình không còn niềm tin vào chính cái nghề đã nhiều đời nay nuôi sống dân làng, nhiều diêm dân đã bỏ nghề đi tìm công việc mới. Nhiều cánh đồng muối giờ đã phải bỏ hoang.
Trước tình hình giá muối giảm mạnh, diêm dân bỏ nại đi làm ăn khắp nơi, chính quyền địa phương đã có nhiều chính sách khuyến khích tạo điều kiện thuận lợi cho diêm dân tiếp tục ra đồng sản xuất đảm bảo duy trì và phát triển nghề truyền thống của địa phương. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là những giải pháp tạm thời.
Điệp khúc “được mùa mất giá” không chỉ xảy ra với nghề sản xuất muối mà tình trạng này đã và đang diễn ra thường xuyên đối với nhiều mặt hàng nông nghiệp nói chung. Bài toán đầu ra cho sản phẩm vẫn là một nỗi niềm day dứt của người dân và rất cần các cấp các ngành sớm có giải pháp để người dân không phải bỏ nghề mà có thể sống và làm giàu bằng nghề đã gắn bó nhiều đời nay.
(Ngọc Bích)

